NHẠC TẾT 2026
CẢM NHẬN CỦA PHỤ HUYNH VỀ NGÀY TRẢI NGHIỆM
Đi tìm bà ngoại

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:50' 28-09-2024
Dung lượng: 556.8 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:50' 28-09-2024
Dung lượng: 556.8 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Mục lục
Chương 1: Tại Sao Tôi Sống Với Dương Tâu-Bi
Chương 2: Tôi Đã Từ Bỏ Dượng Tâu-Bi Như Thế Nào?
Chương 3: Chuẩn Bị Ra Đi
Chương 4: Chúng Tôi Chờ Tàu Thủy
Chương 5: Trên Tàu Thủy
Chương 6: Bức Thư Từ Nước Mỹ
Chương 7: Chúng Tôi Vào Thành Phố
Chương 8: Gia Đình Chú Tôm
Chương 9: Thám Tử Mai-Cơn
Chương 10: Chú Míc-sơ Và Chiếc Xe Cũ Kỹ Của Chú
Chương 11: Chú Míc-sơ Gặp Phiền Toái
Chương 12: Chiếc Cầu Và Sự Trở Lại Của Chú Míc-sơ
Chương 13: Tờ Báo
Chương 14: Thám Tử Mai-cơn Gặp Chú Míc-sơ
Chương 15: Lại Gặp Dượng Tâu-Bi
Chương 16: Sự Giúp Đỡ Của Ông Mai-cơn
Chương 17: Đầm Lầy
Chương 18: Con Lừa
Chương 19: Chúng Tôi Gặp Mâu-Dơ Như Thế Nào
Chương 20: Chúng Tôi Đi Qua Cầu
Chương 21: Những Ngày Sống Với Mâu-Dơ
Chương 22: Tại Sao Chúng Tôi Chia Tay Với Mâu-Dơ
Chương 23: Người Đàn Ông Có Vết Sẹo
Chương 24: Chiếc Ô Tô Màu Hồng
Chương 25: Tại Bến Ô Tô Buýt
Chương 26: Lâu Đài Cổ
Chương 27: Mai-cơn Lại Giúp Đỡ Chúng Tôi
Chương 28: Mai-cơn Nói Chuyện Với Nic-cô
Chương 29: Nic-cô Lại Theo Đuổi Chúng Tôi
https://thuviensach.vn
Chương 30: Mai-cơn Đi Vào Núi
Chương 31: Chúng Tôi Gặp Các Cậu Peđy và Jâu
Chương 32: Bà Ngoại Của Chúng Tôi
Chương 33: Bà Ngoại Nói Chuyện Với Viên Hạ Sĩ Cảnh Sát
Chương 34: Mai-cơn Đến Với Ngài Thẩm Phán
Chương 35: Ông Thẩm Phán Nói Chuyện Với Ông Tâu-Bi
Chuyện Kể Của Chú Ngựa Đen - Chương 1: Quê Hương Đầu Tiên Của Tôi
Chương 2: Thời Gian Vực Của Tôi
Chương 3: Quê Hương Mới Của Tôi
Chương 4: Tôi Được Đặt Tên Mới
Chương 5: MêRyLê
Chương 6: Cái Đuôi Của Ngài ÔLiVơ
Chương 7: Tôi Cứu Sống Giêm Và Ông Chủ Của Tôi
Chương 8: Đám Cháy
Chương 9: Giêm Từ Giã Chúng Tôi
Chương 10: Chúng Tôi Đi Mời Bác Sĩ
Chương 11: Cuộc Chia Tay
Chương 12: Củ Gừng Và Tôi Sống Ở Nơi Mới
Chương 13: Cuộc Sống Mới Của Chúng Tôi
Chương 14: Cuộc Đấu Tranh Cho Tự Do
Chương 15: Rơben Smit
Chương 16: Chuyện Đó Kết Thúc Như Thế Nào
Chương 17: Tôi Đến Đồi Cỏ
Chương 18: Con Ngựa Cho Thuê Và Những Người Đánh Xe
Chương 19: Một Gã Ăn Cắp
Chương 20: Một Kẻ Lừa Bịp
Chương 21: Một Phiên Chợ Ngựa
Chương 22: Một Chiếc Xe Đốc Mã
Chương 23: GiowLy Baccơ
Chương 24: Toàn Bộ Là Tốt
Chương 25: Sam Rách Rưới
Chương 26: Cuộc Tuyển Cử
https://thuviensach.vn
Chương 27: Một Người Bạn Chân Chính
Chương 28: Năm Mới Của GiơLy
Chương 29: Thời Kỳ Gian Khó
Chương 30: Nhà Điền Chủ Và Đứa Cháu Trai
Chương 31: Quê Hương Cuối Cùng Của Tôi
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Tại Sao Tôi Sống Với Dương Tâu-Bi
Tôi tên là Fin, 12 tuổi. Em gái tôi lên 7 tuổi là Đơ-vơn. Mẹ tôi là Ơfle-ớc-ty, bà vượt biển đến thành phố này và làm việc trong một khách sạn.
Sau đó mẹ gặp cha tôi, ông Đơ-vơ, và kết hôn với ông.
Mẹ chúng tôi là một người phụ nữ rất tốt, mẹ thường hay kể chuyện cổ
tích cho chúng tôi nghe. Chúng tôi rất sung sướng được sống với mẹ.
Cha chúng tôi bị chết trong một tai nạn. Ít lâu sau mẹ chúng tôi kết
hôn với ông Tâu-bi. Ông thuê một phòng nhỏ trong ngôi nhà chúng tôi
đang ở. Tôi không thể hiểu được tại sao mẹ tôi lại làm như thế - có lẽ vì bà
sống đơn độc và phải nuôi hai con nhỏ. Nhưng chẳng bao lâu sau, mẹ
chúng tôi cũng mất và từ đó chúng tôi sống với dượng Tâu-bi.
Dượng Tâu-bi làm việc trong một công sở. Ông thường về nhà khoảng
7 giờ tối. Tôi học bài và sau đó chuẩn bị bữa ăn tối cho ông. Chúng tôi
không thích ông mà vẫn phải sống rất khổ sở với ông.
Tôi muốn kể cho các bạn đôi lời về bà ngoại của chúng tôi. Bà sống ở
một nơi nào đó trên đất nước Ai-len, trong một làng nhỏ cạnh bờ biển,
nhưng tôi không biết địa chỉ của bà. Khi còn bé, cha mẹ tôi đưa chúng tôi
về thăm bà ngoại trong những ngày nghỉ. Tôi nhớ là ngôi nhà nhỏ màu
trắng của bà nằm cạnh bờ biển. Tôi nhớ những ngọn núi mà ở đó tôi đã
cùng vui chơi với các cậu Pe-đy và Jâu - đấy là một thời rất đẹp và tôi rất
sung sướng.
Tôi chắc rằng chỉ có bà ngoại chúng tôi mới yêu thương Đơ-vơn và có
thể sẵn sàng hy sinh vì nó.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Tôi Đã Từ Bỏ Dượng Tâu-Bi Như Thế Nào?
Đó là một buổi chiều tháng tư...
Tôi học xong các bài học, xếp sách vở vào cặp. Tôi đến chạn bát, lấy
ra ba cái bát lớn, để lên bàn.
Lúc đó là sáu giờ rưỡi. Dượng Tâu-bi thường về đến nhà vào khoảng
bảy giờ nhưng hôm nay ông lại về sớm. Bữa ăn tối chuẩn bị chưa xong.
Cửa mở, dượng Tâu-bi bước vào. Ông khép cửa lại:
- Thế đấy, nhóc con! Hôm nay mày lười quá! Bây giờ mà bữa ăn tối
vẫn chưa xong.
- Dượng vẫn thường về vào lúc bảy giờ kia mà?
Dượng Tâu-bi không thích câu nói ấy. Tôi phải nói luôn:
- Xin lỗi, con rất lấy làm tiếc, thưa dượng!
- Mày lại hỗn láo rồi! - Ông đi lại và nhìn thẳng vào mắt tôi. - Mày
không được học cái thói hỗn láo ấy, đồ nhóc! - Ông ta quát và tát vào mặt
tôi.
Tôi nhìn trừng trừng vào mặt dượng Tâu-bi. Tôi biết đấy lại là một sai
lầm nữa vì nó chỉ làm cho dượng ấy tức giận thêm.
Tôi không thích dượng. Tôi không nói gì cả. Đứng im, tôi xoa tay vào
má, chỗ vừa bị tát.
https://thuviensach.vn
Đơ-vơn chợt dừng chơi. Nó đang chơi búp bê ở phòng bên cạnh. Nó
chạy đến chỗ tôi và khóc.
- Đừng đánh anh Fin, đừng đánh! - Nó kêu lên.
Dượng Tâu-bi quay sang phía nó:
- Mày câm mồm đi! - Dượng quát. - Nghe không?
Dượng muốn chộp lấy Đơ-vơn nhưng nó bỏ chạy. Tôi rất thương nó
và trong phút chốc quyết định phải rời khỏi ngôi nhà của dượng Tâu-bi mãi
mãi.
- Không được đến gần nó, dượng Tâu-bi! Đừng khóc nữa Đơ-vơn!
Dượng Tâu-bi không nói gì, cầm lấy tờ báo, đi đến chiếc ghế tựa của
ông và ngồi cạnh chiếc radio.
- Có cái máu Ai-len tồi tệ trong người mày mà! - Ông ta nói và bắt đầu
đọc báo.
Tôi nhìn Đơ-vơn. Mặt nó tái nhợt. Khi dượng Tâu-bi nói đến dòng
máu Ai-len, tôi đã quyết định phải bỏ nơi đây, đi ngay đến chỗ bà ngoại tôi.
Chúng tôi ngồi cạnh bàn. Tôi lại nhìn Đơ-vơn và thấy thương nó vô cùng.
Sau khi ăn tối xong, dượng Tâu-bi đứng dậy, đội mũ và đi ra cửa.
Thường buổi tối ông vẫn đi chơi với bạn bè ở quán "Con rồng đỏ".
- Rửa bát đi! - Ông bảo. - Hai đứa ở nhà coi nhà, không được đi ra
phố. Đi ngủ trước đi, không phải chờ tao!
Tôi im lặng dọn dẹp mọi thứ. Đơ-vơn vẫn khóc tức tưởi.
- Đơ-vơn ạ, em đừng khóc nữa! Anh bảo này. Chúng mình phải đi
khỏi đây thôi.
https://thuviensach.vn
- Đi đâu hả anh?
- Em có nhớ cái dạo cha mẹ cho chúng mình đi thăm bà ngoại không?
Hồi em còn bé tí ấy?
- Hồi đó mình đi bằng thuyền mà.
- Em nhớ như thế à?
- Vâng ạ! Em nhớ.
- Bây giờ, nghe anh nói đây. Em hãy về phòng em bỏ hết sách vở
trong túi xách ra, rồi cho quần áo của em vào đấy. Em làm được chứ?
- Được ạ, em làm được. - Nó quả quyết nói.
- Chúng mình phải đi trước khi dượng Tâu-bi về. Đến sáng mai dượng
mới biết là chúng ta đã rời khỏi nhà.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Chuẩn Bị Ra Đi
Tôi bắt đầu rửa bát đĩa. Sau đó tôi quét dọn bếp núc và đặt lại bàn ăn
cho bữa sáng. Tôi đã định không rửa bát đĩa, cứ để yên như thế cho dượng
Tâu-bi biết, song lại nghĩ phải làm mọi thứ như thường ngày vậy.
Tôi dốc hết sách vở ra khỏi cặp sách, chỉ để lại một quyển Địa lý,
trong đó có tấm bản đồ thế giới in nhiều màu sắc.
Tôi ngồi xuống và suy nghĩ. Thật khó có thể tìm được bà ngoại của
chúng tôi khi không biết địa chỉ. Những gì tôi biết về bà, chỉ là từ hồi còn
rất nhỏ, cách đây đã lâu rồi và bây giờ chỉ còn nhớ mang máng.
Tôi ngắm nghía cuốn nhật ký và bỏ nó vào cặp sách.
Tôi viết khá xấu, những con chữ rất to và mỗi trang cũng chỉ được vài
ba câu:
"Thứ bảy: Chúng tôi đi trên một chiếc tàu lớn ra biển.
Chủ nhật: Chúng tôi đi qua biển trên một con tàu lớn".
Đơ-vơn và tôi phải đi tàu qua biển Ai-len mà trong túi hầu như không
có tiền. Điều đó thật nguy hiểm. Đơ-vơn chỉ mới bảy tuổi.
Thực ra thì chúng tôi cũng còn một ít tiền. Tuy ít nhưng vẫn còn hơn
là không.
Tôi cho quần áo vào túi. Tôi có hai bộ quần áo, mấy cái sơ mi và vài
chiếc quần cũ. Tôi quyết định mang các thứ đó sau lưng. Những thứ đó còn
https://thuviensach.vn
có thể dùng được.
Tôi vào bếp một lần nữa, lấy một ít thịt ướp lạnh,
một ít bơ và mấy quả trứng. Tôi không lấy nhiều bánh mì và trái cây
vì không muốn mất dấu. Tôi xếp tất cả những thứ đó vào túi.
Trong phòng lúc này rất tối. Sắp 9 giờ đêm, tôi mặc quần áo. Đơ-vơn
cũng đã sẵn sàng.
- Chúng ta phải đi ngay bây giờ thôi, Đơ-vơn ạ.
Tôi giúp nó mang cặp vào lưng và bản thân mình cũng làm thế.
Chúng tôi đứng ở cửa bếp và nhìn lại căn phòng một lần nữa. Đã có
lúc, đây là một nơi hạnh phúc, tôi nhớ như thế. Nó đã là một nơi làm ta vui
lòng khi trở về nhà, còn bây giờ nó chỉ là nơi đáng sợ. Tôi tắt điện và đi ra
phố. Trời bắt đầu mưa, nhưng điều đó lại rất tốt với chúng tôi. Đường phố
rất vắng, chúng tôi rẽ về bên phải quanh một góc phố để tránh ánh sáng
chiếu ra từ quán "Con rồng đỏ".
Tôi muốn nấp ở bến tàu cho đến khi tàu thủy từ Luân Đôn tới. Việc đó
rất dễ, khi ở bến tàu không có người.
Chúng tôi băng qua đường phố và đi đến bến tàu.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 4: Chúng Tôi Chờ Tàu Thủy
Có rất ít người ở bến tàu và không ai dừng lại chỗ chúng tôi. Tôi có
thể nhìn thấy tàu thủy ở phía xa với rất nhiều ánh đèn sáng rực.
Chúng tôi ngồi trong một góc khi có người đến tôi sẽ nhìn thấy họ tôi nghĩ thế. Đơ-vơn đã ngủ. Tôi nghĩ về bà ngoại, người mà mẹ tôi vẫn
thường nhắc tới.
Tôi biết mẹ tôi có nhận được một vài lá thư của bà ngoại, nhưng
dượng Tâu-bi thường lấy đốt đi hết. Ông giải thích vì bà tôi không thích
ông ấy. Ông nói: "Bà ấy phải chết dần, chết mòn vì thương tiếc Đơ-vơn,
chứ nào phải vì tao". Tôi không thể hiểu được tất cả những điều đó.
Tôi nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy tôi thấy cả một đoàn
người trên bến. Có hàng trăm người đang chờ xuống tàu. Tôi sung sướng
thấy rất nhiều trẻ con cùng đi với cha mẹ chúng.
- Đơ-vơn, Đơ-vơn! Dậy đi, Đơ-vơn dậy đi! - Tôi nắm tay Đơ-vơn kéo
nó đứng dậy và hai anh em chen vào giữa đám đông.
Một người đàn ông đi trước tôi, mỗi tay bế một đứa bé. Phía sau ông
ta, bà vợ cũng đang bế một đứa bé khác. Họ còn dẫn theo ba đứa bé lớn
hơn. Chúng mang theo những chiếc va li. Tôi đi theo sau chúng. Khi mọi
người đứng lại cạnh tàu thủy, các cậu bé này đặt va li xuống đất.
- Cái va li to quá, mình có thể giúp cậu, nếu cậu muốn. - Tôi nói với
một đứa trong bọn. - Tay xách của va li khá to, mình có thể xách giúp cậu
được!
https://thuviensach.vn
- Thế túi xách của cậu đâu? - Cậu bé hỏi.
- Trên lưng mình đây.
- Chỉ có thế thôi à? Các cậu nhẹ nhàng quá nhỉ?
Cậu bé hỏi tiếp:
- Các cậu cũng đến nghỉ ở Ai-len chứ?
- Đúng thế.
- Chúng tớ năm nào cũng đi, và những chiếc va li nỗi năm một nặng
thêm lên đấy.
Chúng tôi khênh chiếc va li và đi sau cha mẹ các cậu ấy.
- Như thế này dễ hơn đấy nhỉ! - Cậu ta nói và chúng tôi xuống tàu.
Một người đàn ông đứng trên cầu tàu kiểm soát vé. Ông ta nhìn những
đứa trẻ đi sau cha mẹ chúng.
- Pê-tơ ơi, hàng năm khi đến đây, bao giờ anh cũng có thêm người đấy
nhỉ? - Người đàn ông nói.
Pê-tơ cười. Tôi đi trước với chiếc va li, còn cậu bạn tôi theo sau.
- Bây giờ cậu tự xách được rồi chứ? - Tôi hỏi cậu ta.
- Tất nhiên là được!
- Mình phải tìm cha mẹ mình. - Tôi nói tiếp và rảo bước, dắt Đơ-vơn
đi theo.
- Hẹn gặp lại cậu! - Cậu bạn nói.
https://thuviensach.vn
- Hẹn gặp lại. - Tôi đáp.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 5: Trên Tàu Thủy
Tôi nhìn thấy một căn phòng mở cửa, liền đi vào đó rồi đứng cạnh cửa
nhìn ra.
Pê-tơ và gia đình của ông rẽ bên phải và đi theo lối khác. Có nhiều
người trong phòng. Họ nằm trên những chiếc ghế dài, lấy áo khoác ngoài
làm gối. Nhìn thấy một chiếc ghế nhỏ bên cạnh, tôi đưa Đơ-vơn đến đó.
Tôi tháo túi xách, cởi áo khoác và đặt Đơ-vơn ngồi xuống ghế. Nó vẫn
đang rất buồn ngủ. Tôi lấy áo khoác đắp cho nó và nó ngủ ngay. Sau đó tôi
đi lại phía cuối phòng và bước ra boong tàu. Đứng trên boong nhìn mọi
người, tôi chợt nhớ tới dượng Tâu-bi. Biết đâu dượng chẳng chạy lên tàu
tìm chúng tôi? Dù thấy mình quả là ngây thơ nhưng sao tôi vẫn sợ điều đó.
Xong xuôi mọi việc, con tàu nhổ neo.
Lúc này tôi lại lo cho Đơ-vơn. Nó hãy còn nhỏ quá. Cuộc hành trình
này thật là khó khăn và nguy hiểm đối với nó, nhưng tôi không thể để nó ở
lại với dượng Tâu-bi được.
Tôi trở về phòng và suy nghĩ miên man. Đơ-vơn vẫn ngủ say, nhiều
người khác cũng thế. Tôi ngồi xuống sàn tàu cạnh chân nó. Tôi không
muốn ngủ vì người soát vé có thể bất chợt trở lại.
Nhưng rồi tôi cũng thiếp đi lúc nào không biết. Người soát vé đã đứng
giữa phòng khi tôi bừng tỉnh giấc. Trong một thoáng tôi không biết phải
làm gì. Tôi lay Đơ-vơn dậy, xách hai cái túi và áo khoác, vừa lấm lét nhìn
người soát vé vừa đi ra cửa.
https://thuviensach.vn
Ra khỏi phòng song tôi vẫn để mắt quan sát người soát vé. Ông ta
không trông thấy chúng tôi. Chẳng mấy lúc, soát vé xong, ông nhìn xung
quanh và đi ra bằng một cửa khác. Chúng tôi vội quay trở vào phòng.
Tôi tìm đến chỗ cũ, nhưng lúc này lại không thể ngủ được nữa. Tôi
cho Đơ-vơn nằm xuống ghế và ngồi cạnh nó.
Một lát, cảm thấy lạnh, tôi thọc tay vào túi quần. Rồi tôi nhìn ra ngoài
và đi lên boong. Trời không tối lắm. Tôi tự hỏi không hiểu mình phải làm
gì khi phải đến một nơi xa lạ. Chúng tôi còn ít tiền quá, lại không biết địa
chỉ nữa. Tôi nhớ là con đường đến nhà bà ngoại rất khó đi.
Tôi đứng mãi trên boong tàu cho đến khi trời sáng. Con tàu đã tới đất
liền. Ngay lúc đó tôi nhìn thấy những dãy núi cao trước mặt. Tôi vào phòng
đánh thức Đơ-vơn dậy.
Nó nhìn tôi, đôi mắt hãy còn ngái ngủ. Tôi đọc thấy sự sợ hãi trong
đôi mắt ấy.
- Anh đây mà, Đơ-vơn! Chúng ta đang đi trên tàu thủy, em nhớ chưa?
Dậy đi em!
Nó đứng dậy nhưng lại ngồi xuống ngay. Tôi kéo tay nó rồi hai đứa đi
lên boong.
Đã có nhiều người trên boong tàu. Tất cả mọi người đều dồn về bên
phải và chúng tôi cũng đi lại phía đó. Chẳng ai nói chuyện mấy. Trời vừa
sáng, ai nấy đều uể oải. Tôi bỗng nhớ lại những ghi chép trong nhật ký của
mình.
Trong cả thời gian đi trên tàu, tôi mơ gặp mẹ tôi. Mẹ tôi nói: "Khi
chúng ta xuống tàu, chúng ta phải đi tàu hỏa, rồi lại chuyển sang một tàu
hỏa khác. Đoàn tàu này đi về miền Tây". "Thật ngốc quá!" - Tôi nghĩ "Sao lúc đó tôi lại không hỏi tiếp, phải đi đến đâu? Đi như thế nào?"
https://thuviensach.vn
Đã đến lúc tàu cập bến, mọi người lên bờ. Tôi đi theo mọi người.
Không có người soát vé. Chúng tôi đi vào một phòng lớn, ở đó có những
chiếc bàn dài, có nhiều người ngồi ở bàn đang xem xét lại đồ đạc của mình.
Chúng tôi đi qua phòng, không ai ngăn chúng tôi lại. Sau đó tôi thấy
một đoàn tàu hỏa dài đang đứng ở sân ga, sắp chuyển bánh đi về miền Tây.
Vậy là đoàn tàu này sẽ đến vùng bà ngoại tôi ở.
Tôi lên tàu, nhưng lại gặp phải người soát vé.
- Cậu có vé chứ, cậu bé?
Tôi quay mặt nhìn ra phía sau.
- Không thể đi tàu mà không có vé, cậu bé ạ. - Người soát vé nói tiếp.
- Cậu có bố mẹ chứ?
Tôi không biết trả lời như thế nào.
- Cậu không thể đi tàu mà không có vé được đâu. - Người soát vé nhắc
lại.
- Xuống đi Đơ-vơn. - Tôi nói với em và chúng tôi bước xuống sân ga.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 6: Bức Thư Từ Nước Mỹ
Thế là những đứa trẻ đã rời khỏi nhà. Sáng hôm sau ông Tâu-bi mới
biết điều đó, nhưng ông không buồn phiền gì nhiều.
Ông đi vào bếp và chuẩn bị bữa ăn sáng cho mình. Ông quyết định
không nghĩ về những đứa trẻ. "Chúng nó sẽ về nhà thôi!" - Ông tự nhủ.
Ông không rửa bát đĩa, cứ bỏ bừa chúng trong bếp.
Hôm đó ông Tâu-bi đến công sở muộn.
- Ông đến muộn đấy, ông Tâu-bi ạ. - Cô thư ký Smit nói. - Ngài Pơđơn muốn gặp ông. Ngài đến đây và hỏi ông.
- Cảm ơn cô. - Ông Tâu-bi nói. - Tôi sẽ đến gặp ngài Pơ-đơn ngay đây.
Ông Tâu-bi gõ cửa phòng Pơ-đơn và đi vào.
Pơ-đơn nhìn ông chằm chằm. Ông Pơ-đơn là một người đàn ông gầy
gò, chỉ lưa thưa vài sợi tóc trên đỉnh đầu.
- Ông đã đến muộn, ông Tâu-bi. - Pơ-đơn nói.
- Tôi xin lỗi, thưa ngài.
- Tôi có điều muốn nói với ông.
- Vâng ạ. Có chuyện gì xảy ra thế, thưa ngài?
https://thuviensach.vn
- Tôi vừa nhận được một bức thư từ nước Mỹ vào sáng nay. Nếu tôi
không nhầm thì nó liên quan tới ông.
- Liên quan tới tôi? - Ông Tâu-bi ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy. - Pơ-đơn đáp.
- Ngài muốn nói điều gì ạ?
- Bà Đơ-vơ là vợ của ông phải không?
- Vâng ạ. Nhưng cô ấy đã chết cách đây vài năm rồi.
- Trước bà ấy tên Ơ-fle-ớc-ty phải không?
- Vâng ạ.
- Và bà ấy có hai đứa con riêng trước khi ông lấy bà ấy?
- Đúng thế ạ, nhưng tôi không hiểu ngài nói về chuyện ấy để làm gì?
- Thôi được. Bức thư từ nước Mỹ này đã kể cho tôi biết rằng chú của
bà ấy vừa mới chết. Ông ta để lại một khoản tiền cho các con bà ấy, nếu bà
ấy có con. Còn như bà ấy không có con hoặc chúng đã chết, thì khoản tiền
ấy sẽ để cho người anh em của bà Đơ-vơ sống ở Mỹ, ông Ghê-ran Ơ-fleớc-ty. Bây giờ ông suy nghĩ gì về việc này? Với tư cách là người giám hộ
hợp pháp của chúng, ông sẽ nhận khoản tiền đó. - Pơ-đơn nói.
- Nhưng bây giờ thì tôi không có chúng nó nữa. Sáng nay, lúc thức
dậy, tôi không nhìn thấy chúng nữa - Chúng trốn khỏi nhà từ đêm qua, tôi
nghĩ thế.
- Nhưng chúng đi đâu?
- Tôi không biết.
https://thuviensach.vn
- Ông đã báo cho cảnh sát chưa?
- Chưa, tôi chưa báo.
- Chưa à? - Pơ-đơn ngạc nhiên, với lấy điện thoại.
- Tôi muốn nghe lời khuyên của ngài, thưa ngài Pơ-đơn.
- Bây giờ tôi gọi cảnh sát đã.
- Tôi nghĩ rằng những người thân thích thuộc dòng máu Ai-len của họ
sẽ chộp lấy những đứa bé. - Ông Tâu-bi nói. - Cô ấy và người chồng trước
thường đưa con đi đến chỗ họ chơi vào những ngày nghỉ.
- Chà! Nếu họ làm như thế, những đứa trẻ tất phải yêu cầu sự bảo trợ
của tòa án ngay lập tức.
Khi viên cảnh sát đến, ông ta hỏi Tâu-bi:
- Ông là người giám hộ hợp pháp của chúng chứ? - Viên cảnh sát với
dáng người cao, mái tóc đen hỏi.
- Vâng ạ. - Ông Tâu-bi đáp.
- Chắc là ông thương yêu chúng?
- Tôi đã dành cho chúng toàn bộ cuộc đời tôi. Mọi người đều biết như
vậy.
- Chúng lớn chưa?
- Đứa con trai khoảng mười hai tuổi, còn đứa con gái bảy tuổi.
- Lần cuối cùng ông thấy chúng vào lúc nào?
- Vào bữa ăn tối ngày hôm qua.
https://thuviensach.vn
- Sau khi uống trà tối ông đi vắng à?
- Vâng ạ. Tôi thường đến quán "Con rồng đỏ" vào buổi tối.
- Chúng đi ngủ khi ông về nhà chứ?
- Tôi không rõ, lúc đó đã rất muộn và tôi không vào phòng chúng.
- Tôi nghĩ những đứa trẻ có khả năng rời khỏi nhà khi ông đang ở
trong quán?
- Tôi cũng cho là như thế.
- Chắc chúng đi tàu thủy. - Viên cảnh sát nói.
- Ngài phải tìm chúng nó, ngài cảnh sát ạ. - Ông Tâu-bi nói. - Bây giờ
chúng nó là cả cuộc đời của tôi đấy! Chúng ta phải tìm cho được chúng trở
về. - Ông Tâu-bi bóp chiếc khăn mùi soa trong tay và bắt đầu khóc. Ông có
thể khóc rất dễ dàng.
- Thôi được. Chúng ta sẽ tìm bọn trẻ, đúng như thế. - Viên cảnh sát
nói. - Nhưng nếu chúng đang ở Ai-len thì việc ấy sẽ khó khăn đấy.
Viên cảnh sát đi ra.
- Tôi rất mừng là ngài không đả động gì đến khoản tiền, ngài Pơ-đơn
ạ. - Ông Tâu-bi nói.
- Chúng ta phải tìm những đứa trẻ. Bây giờ việc đó là điều quan trọng.
- Tôi sẽ không ngủ yên cho đến lúc chúng ta tìm thấy chúng.
Sau đó viên cảnh sát gọi điện thoại cho cảnh sát ở Đu-blin. Ông nói
với cảnh sát ở Đu-blin về hai đứa trẻ bỏ bố dượng ra đi khỏi nước Anh và
yêu cầu họ giúp đỡ, tìm kiếm chúng.
https://thuviensach.vn
Viên cảnh sát quyết định phải đến điều tra ở trường học và nói chuyện
với những người láng giềng của ông Tâu-bi.
Vì vậy cảnh sát ở cả hai nước bắt đầu tìm kiếm Fin và Đơ-vơn.
Tất nhiên Fin không hề biết gì về chuyện ấy.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 7: Chúng Tôi Vào Thành Phố
Chúng tôi đi xuống phố. Ở đây có nhiều cửa hàng nhỏ. Tôi đứng lại
cạnh một cửa hàng có bán sữa và mua một bình.
- Em đói, anh Fin ạ.
- Chúng ta tìm một chỗ để ăn đã.
Phía bên kia đường phố, tôi trông thấy một nhà thờ. Chúng tôi băng
qua đường đi vào nhà thờ qua một chiếc cửa lớn. Tôi nhìn xung quanh, rẽ
về phía trái và thấy một chỗ ngồi. Đó là một nơi không sáng lắm.
- Bây giờ anh cho em ăn được rồi. - Tôi nói với Đơ-vơn. - Đây, em có
thể uống nửa bình sữa này.
Tôi mở túi xách lấy bánh mì, bơ và một ít thịt. "Bây giờ biết đi như thế
nào đây?" - Tôi tự hỏi.
Vì không có tiền nên chúng tôi không thể đi tàu hỏa được, vậy thì phải
tìm con đường cùng chạy theo hướng tàu hỏa. Tôi nhớ là có một con đường
như thế. Hồi nhỏ khi đi tàu hỏa ở đây, có lúc tôi thấy cả ba con đường chạy
cạnh nhau: Đường sắt, đường bộ và đường sông.
Tôi nhớ đến những điều ghi trong nhật ký:
"Chúng tôi rời khỏi tàu hỏa, lên một chiếc xe buýt lớn, đó là một chiếc
xe màu xanh".
https://thuviensach.vn
Kết thúc bữa ăn, chúng tôi rời nhà thờ. Chúng tôi đi dọc theo phố, đến
ngã tư. Trên một góc phố có ngôi nhà lớn. Có nhiều trẻ con trên phố. Thình
lình, một quả bóng lớn từ trên cao rơi xuống đúng vào đầu Đơ-vơn làm nó
ngã lăn ra đất.
Tôi đỡ Đơ-vơn dậy. Có một dấu tròn bẩn trên mặt nó. Nó không biết là
có nên khóc hay không. Và nó đã không khóc.
Tôi nhìn xung quanh và thấy một tốp con trai. Một đứa trong bọn, nhặt
quả bóng dưới đất lên, cắp vào nách, đi lại phía tôi.
- Đằng ấy có muốn đánh nhau không? - Cậu bé hỏi.
Tôi suy nghĩ một lát.
- Không. - Tôi lắc đầu.
- Nhưng quả bóng trúng vào đầu em gái đằng ấy. - Cậu bé nói.
- Ồ, tớ không nghĩ là các cậu muốn làm như vậy.
- Đúng thế!
- Vậy thì tại sao lại phải đánh nhau?
Cậu bé suy nghĩ một chút rồi mỉm cười:
- Ừ nhỉ. - Cậu chìa tay cho tôi: - Tớ là Pôn, đây là Trum-pét, Fin-bar,
Tô-ten, Ru-đơ-gơ, Ca-xây, Ju-xích, Flit và Pe-rây.
- Mình là Fin. - Tôi nói.
- Cậu từ đâu đến thế? - Pôn hỏi.
- Từ biển vào.
https://thuviensach.vn
- Cậu làm gì ở đó?
- Chúng tớ đi về miền Tây. - Tôi trả lời và nhìn về phía mặt trời lặn.
- Thế cậu có muốn đá bóng không? - Pôn hỏi.
- Có chứ! Nhưng các cậu phải bảo cho tớ biết đi về miền Tây như thế
nào cái đã!
- Được thôi, - Pôn nói. - Chúng mình có thể để cả em gái cậu cùng
chơi bóng được chứ?
- Nó không biết đá bóng đâu.
- Rồi cậu sẽ thấy. - Pôn nói.
Chúng tôi chạy vào một phố rộng, ít xe cộ qua lại. Bọn trẻ chơi bóng
trên con đường cạnh công viên.
- Xem này, em cậu có thể đứng ở đây chứ? Nó sẽ làm cột gôn đấy.
Tôi ngắm nghía, có ba đứa con gái nhỏ. Chúng ngồi trên những chiếc
áo khoác của bọn con trai, hai đứa ngồi ở phía cuối, một đứa ngồi ở phía
ngược lại.
- Đến đây Đơ-vơn. - Tôi dắt tay em gái.
Có một bé gái nhỏ đang ngồi trên chiếc áo khoác. Tóc nó đen sẫm.
- Đây là em tớ, Fi-ô-na, - Pôn giới thiệu. - Đây là em gái của Fin. - Nó
nói với em gái nó. Con bé đang ngậm tay trong miệng.
Tôi đặt quần áo xuống đất.
- Em ngồi xuống đây, Đơ-vơn nhé. Em là cột gôn mà.
https://thuviensach.vn
Tôi nghĩ rằng việc để mấy đứa con gái nhỏ làm cột gôn là một ý kiến
rất hay.
Tôi rất thích đá bóng. Tôi mải chơi đến nỗi quên cả những lo lắng của
chính mình.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 8: Gia Đình Chú Tôm
Tôi cảm thấy tiếc khi một người đàn bà xuất hiện trong khung cửa sổ.
Bà ta gọi to:
- Pôn ơi, về ăn tối đi!
- Vâng ạ.
- Nếu con không về, mẹ sẽ ra chỗ con đấy! - Bà nói và khép cửa sổ lại.
- Vâng ạ, chúng con về ngay đây.
Tôi ngán ngẩm:
- Thế là hết, chúng tớ phải đi thôi.
- Nhưng các cậu ăn tối ở đâu? - Pôn hỏi.
- Chúng tớ có thức ăn trong túi đây.
- Đấy không phải là bữa tối, - Pôn nói. - Hãy đi ăn với chúng tớ đi, mẹ
tớ không phản đối đâu.
Tôi suy nghĩ một lát và thấy thích các cậu ấy:
- Thế cũng được.
Tôi nhặt áo quần, cầm cả túi trên tay. Tôi dắt Đơ-vơn đi theo mấy cậu
bạn.
https://thuviensach.vn
- Mình đi đâu đây anh Fin? - Đơ-vơn hỏi.
- Anh em mình đi ăn tối với mấy bạn này.
- Thế lúc nào chúng ta đến chỗ bà ngoại?
- Tí nữa.
Khi cả bọn vào nhà, Pôn nói:
- Chào mẹ. Đây là Fin và em gái của bạn ấy. Các bạn ấy chưa ăn tối
đâu mẹ ạ.
Đó là một gian phòng rộng có trần cao. Giữa phòng kê một chiếc bàn
gỗ, mấy đứa trẻ đã ngồi quanh bàn.
Tôi nhìn mẹ Pôn. Cô là một phụ nữ còn trẻ.
- Các cháu ngồi xuống đi. - Cô bế Đơ-vơn và đặt nó lên ghế cạnh Fi-ôna.
Cô vào bếp và mang lên một liễn xúp. Cô múc ra đĩa và đặt lên bàn.
Món xúp này thật tuyệt! - Tôi nghĩ. Cứ như là đã được nếm thử.
Mẹ của Pôn không ngồi vào bàn. Cô nhìn lũ trẻ khắp lượt. Thật là
thoải mái giữa một gia đình như thế này.
Chúng tôi bắt đầu ăn bánh mì và mứt. Một lúc sau, cửa mở, một người
đàn ông bước vào.
Ngay lúc chú ấy bước vào phòng, bọn trẻ liền đứng dậy và xếp thành
một hàng ngang. - Người đàn ông đi dọc theo hàng, đưa mắt lướt qua
chúng, nói:
- Đứng cho nghiêm túc vào! Thế, được rồi. Bây giờ ăn đi!
https://thuviensach.vn
Chợt nhìn thấy Đơ-vơn, chú hỏi vợ:
- Cái gì thế này? Tôi đã nhặt được thêm hai đứa trẻ này từ sáng nay ấy
à? Giải thích cho tôi đi Mary!
- Thằng Pôn đưa chúng về đấy.
- Đây là Fin, thưa ba, - Pôn nói. - còn đây là em gái Đơ-vơn của bạn
ấy.
- Cháu là cậu con trai tóc đỏ đầu tiên trong nhà này đấy, trông rất
giống chú. - Chú nói và đưa tay về phía tôi. - Còn Đơ-vơn, cháu khỏe chứ?
- Các con đang ăn tối mà anh Tôm. - Cô vợ nói. - Anh không thể ăn
tối rồi hỏi chuyện được sao?
- Fin đến đây từ biển đấy ba ạ. - Pôn góp chuyện. - Lúc đang chơi
bóng, chúng con gặp bạn ấy.
- Thế ra cháu bơi qua biển đấy à, Fin? - Chú Tôm cười.
- Không phải đâu, - Pôn vội cải chính. - các bạn ấy đi tàu thủy đấy.
- Cháu hãy kể về bố mẹ của cháu cho chú nghe đi.
Tôi chăm chú nhìn chú Tôm. Tôi nghĩ, chú là một người tốt. Những
đứa con rất giống cha. Lúc này chúng đang ngồi quanh chú. Gia đình này
thật đầm ấm - Tôi nghĩ thế.
- Cha mẹ cháu chết cả rồi ạ. - Tôi rụt rè nói.
- Ôi! Thế là các cháu đi lang thang trên đường phố à? - Chú Tôm áy
náy hỏi.
- Vâng ạ. Chúng cháu phải đi bộ vì không còn đủ tiền để mua vé tàu.
https://thuviensach.vn
- Chúng cháu đi đến chỗ bà ngoại. - Đơ-vơn nói.
- Thế hả?... Thôi nhé, bây giờ các cháu ăn đi đã, đừng nói chuyện nữa.
Chẳng mấy lúc chú Tôm đã ăn xong. Chú nói:
- Tốt rồi! Bây giờ các con đi chơi đi. Ba sẽ gặp lại các con!
Mấy đứa trẻ chạy đi chơi và chú Tôm khép cửa lại. Chú bế Đơ-vơn và
ngồi lên một chiếc ghế:
- Đơ-vơn này, thế là cháu sẽ đến chỗ bà ngoại của cháu đấy?
- Vâng ạ. - Nó trả lời. - Bà ngoại cháu tốt lắm.
- Các cháu bỏ nhà trốn đi hả Fin?
- Chúng cháu chạy khỏi dượng Tâu-bi.
- Dượng Tâu-bi là ai vậy?
- Dượng ấy lấy mẹ cháu sau khi ba cháu mất.
- Thế bà ngoại các cháu ở đâu?
- Dạ, ở một nơi nào đó trên đất Ai-len này. Cháu nhớ là xe buýt đưa
chúng cháu đến đó. Hồi chúng cháu còn bé tí ấy.
- Cháu có biết dượng Tâu-bi là người giám hộ hợp pháp của các cháu
và có thể ông ta sẽ bắt các cháu trở lại không?
- Nếu ông ấy bắt chúng cháu về, cháu sẽ lại trốn nữa! - Tôi nói quả
quyết.
- Dượng Tâu-bi hay đánh anh Fin lắm. - Đơ-vơn nói thêm.
https://thuviensach.vn
- Chú biết. Các cháu có biết điều gì sẽ xảy ra không? Cảnh sát nước
Anh đã gọi điện báo cho cảnh sát ở đây và họ sẽ bắt các cháu trở lại.
- Cháu không nghĩ là dượng Tâu-bi làm việc đó, - Tôi nói. - Ông ấy
không yêu chúng cháu.
Chú Tôm nhìn cô Ma-ry. Đôi mắt cô buồn buồn.
- Chúng cháu sẽ đi đến chỗ bà ngoại. - Tôi khẳng định.
Cô Ma-ry nói:
- Anh Tôm, các cháu không thể ở lại đây với chúng ta ít hôm sao?
Cháu gái này bé quá, nếu đi vậy sẽ khó cho cháu lắm.
- Hai anh em chúng nó đi với nhau mà. - Chú Tôm nói. - Có thể là
chúng sẽ gặp đựợc bà ngoại, chúng phải cố thôi. À, Ma-ry này, em lấy thêm
thức ăn vào túi cho chúng nhé.
- Các cháu sẽ đi với chú, Fin ạ. Chú nghĩ là chú có thể giúp các cháu.
Chú biết có người thường đi chơi về miền Tây vào ngày thứ sáu hàng tuần.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 9: Thám Tử Mai-Cơn
Một người đàn ông dong dỏng cao, không mặc áo khoác ngoài và để
đầu trần đang đi trên đường phố. Đó là thám tử Mai-cơn, có nhiệm vụ đi
tìm những đứa trẻ. Ông đã nói chuyện với mọi người trên tàu thủy và trên
tàu hỏa. Ông cũng đã nói chuyện với người soát vé trông thấy hai đứa trẻ:
một đứa con trai tóc đỏ và một đứa con gái không có vé đi tàu. Ông ta còn
gặp cả người chủ hiệu mà ở đó Fin đã mua sữa.
Ông Mai-cơn dừng lại trên đường nhìn đám trẻ đá bóng:
- Này cháu ơi! - Ông gọi cậu bé lớn nhất bọn. - Đến đây chú hỏi một
chút!
- Chú gọi cháu à? - Pôn hỏi.
- Ừ. Chú muốn nói chuyện với cháu.
Pôn ngẫm nghĩ và đi về phía ông ta. Mai-cơn hỏi về hai đứa trẻ nhưng
cậu ta không nói gì.
Thám tử Mai-cơn gọi điện thoại.
- Ông là một thám tử giỏi nhỉ? - Viên thanh tra mỉa mai hỏi. - Ông
không thể tìm được hai đứa trẻ trên một đất nước nhỏ bé như thế này à?
Mai-cơn nhún vai:
- Ồ, điều đó không dễ lắm đâu, thưa ngài thanh tra. Cậu bé đã lên tàu
thủy ngay trước mũi các ngài, vượt biển và rời khỏi tàu trước khi các ngài
https://thuviensach.vn
báo với chúng tôi về nó. Tôi chắc rằng chúng nó không phải là bọn ăn cắp Chúng đã đi từ nhà của chúng kia mà.
- Tôi cũng cho là những đứa trẻ đó không mang theo gì cả. - Viên
thanh tra nói. - Ông Tâu-bi không hề tin tưởng chúng đến mức có thể giao
cho chúng tài sản của mình.
- Thế thì ngài có thể nói gì với tôi về ông Tâu-bi?
- Tôi nghĩ, ông ta yêu chúng. Ông ta đã khóc vì chúng. Những người
láng giềng nói tốt về ông ấy. Họ bảo, ông ấy là một tay đàn ông vui tính.
- Vậy tại sao bọn trẻ lại chạy trốn ông ta?
- Fin là một cậu bé hiếu động, thích mạo hiểm và nó là kẻ quyết định
mọi chuyện. Những người láng giềng cho biết nó là một cậu bé tốt, học ở
trường cũng tốt. Ông Tâu-bi cho rằng sự ra đi của chúng là do dòng máu
bẩm sinh của người Ai-len trong chúng quyết định. Bây giờ thì ông phải
tìm chúng, ông Mai-cơn ạ. Ông Tâu-bi muốn đến đây để chính mắt mình
trông thấy hai đứa trẻ. Ông ta yêu cầu sự giúp đỡ của báo chí.
- Ôi, không thể được!
Đi tìm bà ngoại
- Phải được! - Viên thanh tra khẳng định. - Ông phải tìm cho được bọn
chúng và nhanh chóng đưa chúng trở về, nếu không, chắc chắn ông sẽ
không tránh khỏi những điều phiền phức.
Ông Mai-cơn báo cáo với viên thanh tra tất cả những gì ông đã làm.
Rồi chợt hỏi:
- Nhưng việc hai đứa trẻ bỏ nhà để đi tìm bà ngoại chúng thì có gì
quan trọng đến thế?
https://thuviensach.vn
- Ông Tâu-bi muốn tìm chúng trở về. Chúng ta không rõ lý do. Nhiệm
vụ của chúng ta là phải tìm chúng.
- Thế bà ngoại của chúng sống ở đâu? Nếu chúng đến với bà ngoại thì
chúng ta có thể chờ chúng ở đấy được chứ?
- Không thể chờ được đâu. - Viên thanh tra giảng giải. - Ở Ai-len này
bọn trẻ cũng sẽ được sự bảo trợ công khai của Tòa án như ở nước Anh vậy.
Nếu bọn trẻ tìm được bà ngoại chúng, chắc chắn bà ấy sẽ giữ chúng ở lại
đó. Và, lúc ấy, ông sẽ gặp phải những điều phiền phức khác, ông Mai-cơn
ạ. Ông Tâu-bi không biết bà ngoại chúng sống ở đâu, chỉ...
Mục lục
Chương 1: Tại Sao Tôi Sống Với Dương Tâu-Bi
Chương 2: Tôi Đã Từ Bỏ Dượng Tâu-Bi Như Thế Nào?
Chương 3: Chuẩn Bị Ra Đi
Chương 4: Chúng Tôi Chờ Tàu Thủy
Chương 5: Trên Tàu Thủy
Chương 6: Bức Thư Từ Nước Mỹ
Chương 7: Chúng Tôi Vào Thành Phố
Chương 8: Gia Đình Chú Tôm
Chương 9: Thám Tử Mai-Cơn
Chương 10: Chú Míc-sơ Và Chiếc Xe Cũ Kỹ Của Chú
Chương 11: Chú Míc-sơ Gặp Phiền Toái
Chương 12: Chiếc Cầu Và Sự Trở Lại Của Chú Míc-sơ
Chương 13: Tờ Báo
Chương 14: Thám Tử Mai-cơn Gặp Chú Míc-sơ
Chương 15: Lại Gặp Dượng Tâu-Bi
Chương 16: Sự Giúp Đỡ Của Ông Mai-cơn
Chương 17: Đầm Lầy
Chương 18: Con Lừa
Chương 19: Chúng Tôi Gặp Mâu-Dơ Như Thế Nào
Chương 20: Chúng Tôi Đi Qua Cầu
Chương 21: Những Ngày Sống Với Mâu-Dơ
Chương 22: Tại Sao Chúng Tôi Chia Tay Với Mâu-Dơ
Chương 23: Người Đàn Ông Có Vết Sẹo
Chương 24: Chiếc Ô Tô Màu Hồng
Chương 25: Tại Bến Ô Tô Buýt
Chương 26: Lâu Đài Cổ
Chương 27: Mai-cơn Lại Giúp Đỡ Chúng Tôi
Chương 28: Mai-cơn Nói Chuyện Với Nic-cô
Chương 29: Nic-cô Lại Theo Đuổi Chúng Tôi
https://thuviensach.vn
Chương 30: Mai-cơn Đi Vào Núi
Chương 31: Chúng Tôi Gặp Các Cậu Peđy và Jâu
Chương 32: Bà Ngoại Của Chúng Tôi
Chương 33: Bà Ngoại Nói Chuyện Với Viên Hạ Sĩ Cảnh Sát
Chương 34: Mai-cơn Đến Với Ngài Thẩm Phán
Chương 35: Ông Thẩm Phán Nói Chuyện Với Ông Tâu-Bi
Chuyện Kể Của Chú Ngựa Đen - Chương 1: Quê Hương Đầu Tiên Của Tôi
Chương 2: Thời Gian Vực Của Tôi
Chương 3: Quê Hương Mới Của Tôi
Chương 4: Tôi Được Đặt Tên Mới
Chương 5: MêRyLê
Chương 6: Cái Đuôi Của Ngài ÔLiVơ
Chương 7: Tôi Cứu Sống Giêm Và Ông Chủ Của Tôi
Chương 8: Đám Cháy
Chương 9: Giêm Từ Giã Chúng Tôi
Chương 10: Chúng Tôi Đi Mời Bác Sĩ
Chương 11: Cuộc Chia Tay
Chương 12: Củ Gừng Và Tôi Sống Ở Nơi Mới
Chương 13: Cuộc Sống Mới Của Chúng Tôi
Chương 14: Cuộc Đấu Tranh Cho Tự Do
Chương 15: Rơben Smit
Chương 16: Chuyện Đó Kết Thúc Như Thế Nào
Chương 17: Tôi Đến Đồi Cỏ
Chương 18: Con Ngựa Cho Thuê Và Những Người Đánh Xe
Chương 19: Một Gã Ăn Cắp
Chương 20: Một Kẻ Lừa Bịp
Chương 21: Một Phiên Chợ Ngựa
Chương 22: Một Chiếc Xe Đốc Mã
Chương 23: GiowLy Baccơ
Chương 24: Toàn Bộ Là Tốt
Chương 25: Sam Rách Rưới
Chương 26: Cuộc Tuyển Cử
https://thuviensach.vn
Chương 27: Một Người Bạn Chân Chính
Chương 28: Năm Mới Của GiơLy
Chương 29: Thời Kỳ Gian Khó
Chương 30: Nhà Điền Chủ Và Đứa Cháu Trai
Chương 31: Quê Hương Cuối Cùng Của Tôi
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Tại Sao Tôi Sống Với Dương Tâu-Bi
Tôi tên là Fin, 12 tuổi. Em gái tôi lên 7 tuổi là Đơ-vơn. Mẹ tôi là Ơfle-ớc-ty, bà vượt biển đến thành phố này và làm việc trong một khách sạn.
Sau đó mẹ gặp cha tôi, ông Đơ-vơ, và kết hôn với ông.
Mẹ chúng tôi là một người phụ nữ rất tốt, mẹ thường hay kể chuyện cổ
tích cho chúng tôi nghe. Chúng tôi rất sung sướng được sống với mẹ.
Cha chúng tôi bị chết trong một tai nạn. Ít lâu sau mẹ chúng tôi kết
hôn với ông Tâu-bi. Ông thuê một phòng nhỏ trong ngôi nhà chúng tôi
đang ở. Tôi không thể hiểu được tại sao mẹ tôi lại làm như thế - có lẽ vì bà
sống đơn độc và phải nuôi hai con nhỏ. Nhưng chẳng bao lâu sau, mẹ
chúng tôi cũng mất và từ đó chúng tôi sống với dượng Tâu-bi.
Dượng Tâu-bi làm việc trong một công sở. Ông thường về nhà khoảng
7 giờ tối. Tôi học bài và sau đó chuẩn bị bữa ăn tối cho ông. Chúng tôi
không thích ông mà vẫn phải sống rất khổ sở với ông.
Tôi muốn kể cho các bạn đôi lời về bà ngoại của chúng tôi. Bà sống ở
một nơi nào đó trên đất nước Ai-len, trong một làng nhỏ cạnh bờ biển,
nhưng tôi không biết địa chỉ của bà. Khi còn bé, cha mẹ tôi đưa chúng tôi
về thăm bà ngoại trong những ngày nghỉ. Tôi nhớ là ngôi nhà nhỏ màu
trắng của bà nằm cạnh bờ biển. Tôi nhớ những ngọn núi mà ở đó tôi đã
cùng vui chơi với các cậu Pe-đy và Jâu - đấy là một thời rất đẹp và tôi rất
sung sướng.
Tôi chắc rằng chỉ có bà ngoại chúng tôi mới yêu thương Đơ-vơn và có
thể sẵn sàng hy sinh vì nó.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Tôi Đã Từ Bỏ Dượng Tâu-Bi Như Thế Nào?
Đó là một buổi chiều tháng tư...
Tôi học xong các bài học, xếp sách vở vào cặp. Tôi đến chạn bát, lấy
ra ba cái bát lớn, để lên bàn.
Lúc đó là sáu giờ rưỡi. Dượng Tâu-bi thường về đến nhà vào khoảng
bảy giờ nhưng hôm nay ông lại về sớm. Bữa ăn tối chuẩn bị chưa xong.
Cửa mở, dượng Tâu-bi bước vào. Ông khép cửa lại:
- Thế đấy, nhóc con! Hôm nay mày lười quá! Bây giờ mà bữa ăn tối
vẫn chưa xong.
- Dượng vẫn thường về vào lúc bảy giờ kia mà?
Dượng Tâu-bi không thích câu nói ấy. Tôi phải nói luôn:
- Xin lỗi, con rất lấy làm tiếc, thưa dượng!
- Mày lại hỗn láo rồi! - Ông đi lại và nhìn thẳng vào mắt tôi. - Mày
không được học cái thói hỗn láo ấy, đồ nhóc! - Ông ta quát và tát vào mặt
tôi.
Tôi nhìn trừng trừng vào mặt dượng Tâu-bi. Tôi biết đấy lại là một sai
lầm nữa vì nó chỉ làm cho dượng ấy tức giận thêm.
Tôi không thích dượng. Tôi không nói gì cả. Đứng im, tôi xoa tay vào
má, chỗ vừa bị tát.
https://thuviensach.vn
Đơ-vơn chợt dừng chơi. Nó đang chơi búp bê ở phòng bên cạnh. Nó
chạy đến chỗ tôi và khóc.
- Đừng đánh anh Fin, đừng đánh! - Nó kêu lên.
Dượng Tâu-bi quay sang phía nó:
- Mày câm mồm đi! - Dượng quát. - Nghe không?
Dượng muốn chộp lấy Đơ-vơn nhưng nó bỏ chạy. Tôi rất thương nó
và trong phút chốc quyết định phải rời khỏi ngôi nhà của dượng Tâu-bi mãi
mãi.
- Không được đến gần nó, dượng Tâu-bi! Đừng khóc nữa Đơ-vơn!
Dượng Tâu-bi không nói gì, cầm lấy tờ báo, đi đến chiếc ghế tựa của
ông và ngồi cạnh chiếc radio.
- Có cái máu Ai-len tồi tệ trong người mày mà! - Ông ta nói và bắt đầu
đọc báo.
Tôi nhìn Đơ-vơn. Mặt nó tái nhợt. Khi dượng Tâu-bi nói đến dòng
máu Ai-len, tôi đã quyết định phải bỏ nơi đây, đi ngay đến chỗ bà ngoại tôi.
Chúng tôi ngồi cạnh bàn. Tôi lại nhìn Đơ-vơn và thấy thương nó vô cùng.
Sau khi ăn tối xong, dượng Tâu-bi đứng dậy, đội mũ và đi ra cửa.
Thường buổi tối ông vẫn đi chơi với bạn bè ở quán "Con rồng đỏ".
- Rửa bát đi! - Ông bảo. - Hai đứa ở nhà coi nhà, không được đi ra
phố. Đi ngủ trước đi, không phải chờ tao!
Tôi im lặng dọn dẹp mọi thứ. Đơ-vơn vẫn khóc tức tưởi.
- Đơ-vơn ạ, em đừng khóc nữa! Anh bảo này. Chúng mình phải đi
khỏi đây thôi.
https://thuviensach.vn
- Đi đâu hả anh?
- Em có nhớ cái dạo cha mẹ cho chúng mình đi thăm bà ngoại không?
Hồi em còn bé tí ấy?
- Hồi đó mình đi bằng thuyền mà.
- Em nhớ như thế à?
- Vâng ạ! Em nhớ.
- Bây giờ, nghe anh nói đây. Em hãy về phòng em bỏ hết sách vở
trong túi xách ra, rồi cho quần áo của em vào đấy. Em làm được chứ?
- Được ạ, em làm được. - Nó quả quyết nói.
- Chúng mình phải đi trước khi dượng Tâu-bi về. Đến sáng mai dượng
mới biết là chúng ta đã rời khỏi nhà.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Chuẩn Bị Ra Đi
Tôi bắt đầu rửa bát đĩa. Sau đó tôi quét dọn bếp núc và đặt lại bàn ăn
cho bữa sáng. Tôi đã định không rửa bát đĩa, cứ để yên như thế cho dượng
Tâu-bi biết, song lại nghĩ phải làm mọi thứ như thường ngày vậy.
Tôi dốc hết sách vở ra khỏi cặp sách, chỉ để lại một quyển Địa lý,
trong đó có tấm bản đồ thế giới in nhiều màu sắc.
Tôi ngồi xuống và suy nghĩ. Thật khó có thể tìm được bà ngoại của
chúng tôi khi không biết địa chỉ. Những gì tôi biết về bà, chỉ là từ hồi còn
rất nhỏ, cách đây đã lâu rồi và bây giờ chỉ còn nhớ mang máng.
Tôi ngắm nghía cuốn nhật ký và bỏ nó vào cặp sách.
Tôi viết khá xấu, những con chữ rất to và mỗi trang cũng chỉ được vài
ba câu:
"Thứ bảy: Chúng tôi đi trên một chiếc tàu lớn ra biển.
Chủ nhật: Chúng tôi đi qua biển trên một con tàu lớn".
Đơ-vơn và tôi phải đi tàu qua biển Ai-len mà trong túi hầu như không
có tiền. Điều đó thật nguy hiểm. Đơ-vơn chỉ mới bảy tuổi.
Thực ra thì chúng tôi cũng còn một ít tiền. Tuy ít nhưng vẫn còn hơn
là không.
Tôi cho quần áo vào túi. Tôi có hai bộ quần áo, mấy cái sơ mi và vài
chiếc quần cũ. Tôi quyết định mang các thứ đó sau lưng. Những thứ đó còn
https://thuviensach.vn
có thể dùng được.
Tôi vào bếp một lần nữa, lấy một ít thịt ướp lạnh,
một ít bơ và mấy quả trứng. Tôi không lấy nhiều bánh mì và trái cây
vì không muốn mất dấu. Tôi xếp tất cả những thứ đó vào túi.
Trong phòng lúc này rất tối. Sắp 9 giờ đêm, tôi mặc quần áo. Đơ-vơn
cũng đã sẵn sàng.
- Chúng ta phải đi ngay bây giờ thôi, Đơ-vơn ạ.
Tôi giúp nó mang cặp vào lưng và bản thân mình cũng làm thế.
Chúng tôi đứng ở cửa bếp và nhìn lại căn phòng một lần nữa. Đã có
lúc, đây là một nơi hạnh phúc, tôi nhớ như thế. Nó đã là một nơi làm ta vui
lòng khi trở về nhà, còn bây giờ nó chỉ là nơi đáng sợ. Tôi tắt điện và đi ra
phố. Trời bắt đầu mưa, nhưng điều đó lại rất tốt với chúng tôi. Đường phố
rất vắng, chúng tôi rẽ về bên phải quanh một góc phố để tránh ánh sáng
chiếu ra từ quán "Con rồng đỏ".
Tôi muốn nấp ở bến tàu cho đến khi tàu thủy từ Luân Đôn tới. Việc đó
rất dễ, khi ở bến tàu không có người.
Chúng tôi băng qua đường phố và đi đến bến tàu.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 4: Chúng Tôi Chờ Tàu Thủy
Có rất ít người ở bến tàu và không ai dừng lại chỗ chúng tôi. Tôi có
thể nhìn thấy tàu thủy ở phía xa với rất nhiều ánh đèn sáng rực.
Chúng tôi ngồi trong một góc khi có người đến tôi sẽ nhìn thấy họ tôi nghĩ thế. Đơ-vơn đã ngủ. Tôi nghĩ về bà ngoại, người mà mẹ tôi vẫn
thường nhắc tới.
Tôi biết mẹ tôi có nhận được một vài lá thư của bà ngoại, nhưng
dượng Tâu-bi thường lấy đốt đi hết. Ông giải thích vì bà tôi không thích
ông ấy. Ông nói: "Bà ấy phải chết dần, chết mòn vì thương tiếc Đơ-vơn,
chứ nào phải vì tao". Tôi không thể hiểu được tất cả những điều đó.
Tôi nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy tôi thấy cả một đoàn
người trên bến. Có hàng trăm người đang chờ xuống tàu. Tôi sung sướng
thấy rất nhiều trẻ con cùng đi với cha mẹ chúng.
- Đơ-vơn, Đơ-vơn! Dậy đi, Đơ-vơn dậy đi! - Tôi nắm tay Đơ-vơn kéo
nó đứng dậy và hai anh em chen vào giữa đám đông.
Một người đàn ông đi trước tôi, mỗi tay bế một đứa bé. Phía sau ông
ta, bà vợ cũng đang bế một đứa bé khác. Họ còn dẫn theo ba đứa bé lớn
hơn. Chúng mang theo những chiếc va li. Tôi đi theo sau chúng. Khi mọi
người đứng lại cạnh tàu thủy, các cậu bé này đặt va li xuống đất.
- Cái va li to quá, mình có thể giúp cậu, nếu cậu muốn. - Tôi nói với
một đứa trong bọn. - Tay xách của va li khá to, mình có thể xách giúp cậu
được!
https://thuviensach.vn
- Thế túi xách của cậu đâu? - Cậu bé hỏi.
- Trên lưng mình đây.
- Chỉ có thế thôi à? Các cậu nhẹ nhàng quá nhỉ?
Cậu bé hỏi tiếp:
- Các cậu cũng đến nghỉ ở Ai-len chứ?
- Đúng thế.
- Chúng tớ năm nào cũng đi, và những chiếc va li nỗi năm một nặng
thêm lên đấy.
Chúng tôi khênh chiếc va li và đi sau cha mẹ các cậu ấy.
- Như thế này dễ hơn đấy nhỉ! - Cậu ta nói và chúng tôi xuống tàu.
Một người đàn ông đứng trên cầu tàu kiểm soát vé. Ông ta nhìn những
đứa trẻ đi sau cha mẹ chúng.
- Pê-tơ ơi, hàng năm khi đến đây, bao giờ anh cũng có thêm người đấy
nhỉ? - Người đàn ông nói.
Pê-tơ cười. Tôi đi trước với chiếc va li, còn cậu bạn tôi theo sau.
- Bây giờ cậu tự xách được rồi chứ? - Tôi hỏi cậu ta.
- Tất nhiên là được!
- Mình phải tìm cha mẹ mình. - Tôi nói tiếp và rảo bước, dắt Đơ-vơn
đi theo.
- Hẹn gặp lại cậu! - Cậu bạn nói.
https://thuviensach.vn
- Hẹn gặp lại. - Tôi đáp.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 5: Trên Tàu Thủy
Tôi nhìn thấy một căn phòng mở cửa, liền đi vào đó rồi đứng cạnh cửa
nhìn ra.
Pê-tơ và gia đình của ông rẽ bên phải và đi theo lối khác. Có nhiều
người trong phòng. Họ nằm trên những chiếc ghế dài, lấy áo khoác ngoài
làm gối. Nhìn thấy một chiếc ghế nhỏ bên cạnh, tôi đưa Đơ-vơn đến đó.
Tôi tháo túi xách, cởi áo khoác và đặt Đơ-vơn ngồi xuống ghế. Nó vẫn
đang rất buồn ngủ. Tôi lấy áo khoác đắp cho nó và nó ngủ ngay. Sau đó tôi
đi lại phía cuối phòng và bước ra boong tàu. Đứng trên boong nhìn mọi
người, tôi chợt nhớ tới dượng Tâu-bi. Biết đâu dượng chẳng chạy lên tàu
tìm chúng tôi? Dù thấy mình quả là ngây thơ nhưng sao tôi vẫn sợ điều đó.
Xong xuôi mọi việc, con tàu nhổ neo.
Lúc này tôi lại lo cho Đơ-vơn. Nó hãy còn nhỏ quá. Cuộc hành trình
này thật là khó khăn và nguy hiểm đối với nó, nhưng tôi không thể để nó ở
lại với dượng Tâu-bi được.
Tôi trở về phòng và suy nghĩ miên man. Đơ-vơn vẫn ngủ say, nhiều
người khác cũng thế. Tôi ngồi xuống sàn tàu cạnh chân nó. Tôi không
muốn ngủ vì người soát vé có thể bất chợt trở lại.
Nhưng rồi tôi cũng thiếp đi lúc nào không biết. Người soát vé đã đứng
giữa phòng khi tôi bừng tỉnh giấc. Trong một thoáng tôi không biết phải
làm gì. Tôi lay Đơ-vơn dậy, xách hai cái túi và áo khoác, vừa lấm lét nhìn
người soát vé vừa đi ra cửa.
https://thuviensach.vn
Ra khỏi phòng song tôi vẫn để mắt quan sát người soát vé. Ông ta
không trông thấy chúng tôi. Chẳng mấy lúc, soát vé xong, ông nhìn xung
quanh và đi ra bằng một cửa khác. Chúng tôi vội quay trở vào phòng.
Tôi tìm đến chỗ cũ, nhưng lúc này lại không thể ngủ được nữa. Tôi
cho Đơ-vơn nằm xuống ghế và ngồi cạnh nó.
Một lát, cảm thấy lạnh, tôi thọc tay vào túi quần. Rồi tôi nhìn ra ngoài
và đi lên boong. Trời không tối lắm. Tôi tự hỏi không hiểu mình phải làm
gì khi phải đến một nơi xa lạ. Chúng tôi còn ít tiền quá, lại không biết địa
chỉ nữa. Tôi nhớ là con đường đến nhà bà ngoại rất khó đi.
Tôi đứng mãi trên boong tàu cho đến khi trời sáng. Con tàu đã tới đất
liền. Ngay lúc đó tôi nhìn thấy những dãy núi cao trước mặt. Tôi vào phòng
đánh thức Đơ-vơn dậy.
Nó nhìn tôi, đôi mắt hãy còn ngái ngủ. Tôi đọc thấy sự sợ hãi trong
đôi mắt ấy.
- Anh đây mà, Đơ-vơn! Chúng ta đang đi trên tàu thủy, em nhớ chưa?
Dậy đi em!
Nó đứng dậy nhưng lại ngồi xuống ngay. Tôi kéo tay nó rồi hai đứa đi
lên boong.
Đã có nhiều người trên boong tàu. Tất cả mọi người đều dồn về bên
phải và chúng tôi cũng đi lại phía đó. Chẳng ai nói chuyện mấy. Trời vừa
sáng, ai nấy đều uể oải. Tôi bỗng nhớ lại những ghi chép trong nhật ký của
mình.
Trong cả thời gian đi trên tàu, tôi mơ gặp mẹ tôi. Mẹ tôi nói: "Khi
chúng ta xuống tàu, chúng ta phải đi tàu hỏa, rồi lại chuyển sang một tàu
hỏa khác. Đoàn tàu này đi về miền Tây". "Thật ngốc quá!" - Tôi nghĩ "Sao lúc đó tôi lại không hỏi tiếp, phải đi đến đâu? Đi như thế nào?"
https://thuviensach.vn
Đã đến lúc tàu cập bến, mọi người lên bờ. Tôi đi theo mọi người.
Không có người soát vé. Chúng tôi đi vào một phòng lớn, ở đó có những
chiếc bàn dài, có nhiều người ngồi ở bàn đang xem xét lại đồ đạc của mình.
Chúng tôi đi qua phòng, không ai ngăn chúng tôi lại. Sau đó tôi thấy
một đoàn tàu hỏa dài đang đứng ở sân ga, sắp chuyển bánh đi về miền Tây.
Vậy là đoàn tàu này sẽ đến vùng bà ngoại tôi ở.
Tôi lên tàu, nhưng lại gặp phải người soát vé.
- Cậu có vé chứ, cậu bé?
Tôi quay mặt nhìn ra phía sau.
- Không thể đi tàu mà không có vé, cậu bé ạ. - Người soát vé nói tiếp.
- Cậu có bố mẹ chứ?
Tôi không biết trả lời như thế nào.
- Cậu không thể đi tàu mà không có vé được đâu. - Người soát vé nhắc
lại.
- Xuống đi Đơ-vơn. - Tôi nói với em và chúng tôi bước xuống sân ga.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 6: Bức Thư Từ Nước Mỹ
Thế là những đứa trẻ đã rời khỏi nhà. Sáng hôm sau ông Tâu-bi mới
biết điều đó, nhưng ông không buồn phiền gì nhiều.
Ông đi vào bếp và chuẩn bị bữa ăn sáng cho mình. Ông quyết định
không nghĩ về những đứa trẻ. "Chúng nó sẽ về nhà thôi!" - Ông tự nhủ.
Ông không rửa bát đĩa, cứ bỏ bừa chúng trong bếp.
Hôm đó ông Tâu-bi đến công sở muộn.
- Ông đến muộn đấy, ông Tâu-bi ạ. - Cô thư ký Smit nói. - Ngài Pơđơn muốn gặp ông. Ngài đến đây và hỏi ông.
- Cảm ơn cô. - Ông Tâu-bi nói. - Tôi sẽ đến gặp ngài Pơ-đơn ngay đây.
Ông Tâu-bi gõ cửa phòng Pơ-đơn và đi vào.
Pơ-đơn nhìn ông chằm chằm. Ông Pơ-đơn là một người đàn ông gầy
gò, chỉ lưa thưa vài sợi tóc trên đỉnh đầu.
- Ông đã đến muộn, ông Tâu-bi. - Pơ-đơn nói.
- Tôi xin lỗi, thưa ngài.
- Tôi có điều muốn nói với ông.
- Vâng ạ. Có chuyện gì xảy ra thế, thưa ngài?
https://thuviensach.vn
- Tôi vừa nhận được một bức thư từ nước Mỹ vào sáng nay. Nếu tôi
không nhầm thì nó liên quan tới ông.
- Liên quan tới tôi? - Ông Tâu-bi ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy. - Pơ-đơn đáp.
- Ngài muốn nói điều gì ạ?
- Bà Đơ-vơ là vợ của ông phải không?
- Vâng ạ. Nhưng cô ấy đã chết cách đây vài năm rồi.
- Trước bà ấy tên Ơ-fle-ớc-ty phải không?
- Vâng ạ.
- Và bà ấy có hai đứa con riêng trước khi ông lấy bà ấy?
- Đúng thế ạ, nhưng tôi không hiểu ngài nói về chuyện ấy để làm gì?
- Thôi được. Bức thư từ nước Mỹ này đã kể cho tôi biết rằng chú của
bà ấy vừa mới chết. Ông ta để lại một khoản tiền cho các con bà ấy, nếu bà
ấy có con. Còn như bà ấy không có con hoặc chúng đã chết, thì khoản tiền
ấy sẽ để cho người anh em của bà Đơ-vơ sống ở Mỹ, ông Ghê-ran Ơ-fleớc-ty. Bây giờ ông suy nghĩ gì về việc này? Với tư cách là người giám hộ
hợp pháp của chúng, ông sẽ nhận khoản tiền đó. - Pơ-đơn nói.
- Nhưng bây giờ thì tôi không có chúng nó nữa. Sáng nay, lúc thức
dậy, tôi không nhìn thấy chúng nữa - Chúng trốn khỏi nhà từ đêm qua, tôi
nghĩ thế.
- Nhưng chúng đi đâu?
- Tôi không biết.
https://thuviensach.vn
- Ông đã báo cho cảnh sát chưa?
- Chưa, tôi chưa báo.
- Chưa à? - Pơ-đơn ngạc nhiên, với lấy điện thoại.
- Tôi muốn nghe lời khuyên của ngài, thưa ngài Pơ-đơn.
- Bây giờ tôi gọi cảnh sát đã.
- Tôi nghĩ rằng những người thân thích thuộc dòng máu Ai-len của họ
sẽ chộp lấy những đứa bé. - Ông Tâu-bi nói. - Cô ấy và người chồng trước
thường đưa con đi đến chỗ họ chơi vào những ngày nghỉ.
- Chà! Nếu họ làm như thế, những đứa trẻ tất phải yêu cầu sự bảo trợ
của tòa án ngay lập tức.
Khi viên cảnh sát đến, ông ta hỏi Tâu-bi:
- Ông là người giám hộ hợp pháp của chúng chứ? - Viên cảnh sát với
dáng người cao, mái tóc đen hỏi.
- Vâng ạ. - Ông Tâu-bi đáp.
- Chắc là ông thương yêu chúng?
- Tôi đã dành cho chúng toàn bộ cuộc đời tôi. Mọi người đều biết như
vậy.
- Chúng lớn chưa?
- Đứa con trai khoảng mười hai tuổi, còn đứa con gái bảy tuổi.
- Lần cuối cùng ông thấy chúng vào lúc nào?
- Vào bữa ăn tối ngày hôm qua.
https://thuviensach.vn
- Sau khi uống trà tối ông đi vắng à?
- Vâng ạ. Tôi thường đến quán "Con rồng đỏ" vào buổi tối.
- Chúng đi ngủ khi ông về nhà chứ?
- Tôi không rõ, lúc đó đã rất muộn và tôi không vào phòng chúng.
- Tôi nghĩ những đứa trẻ có khả năng rời khỏi nhà khi ông đang ở
trong quán?
- Tôi cũng cho là như thế.
- Chắc chúng đi tàu thủy. - Viên cảnh sát nói.
- Ngài phải tìm chúng nó, ngài cảnh sát ạ. - Ông Tâu-bi nói. - Bây giờ
chúng nó là cả cuộc đời của tôi đấy! Chúng ta phải tìm cho được chúng trở
về. - Ông Tâu-bi bóp chiếc khăn mùi soa trong tay và bắt đầu khóc. Ông có
thể khóc rất dễ dàng.
- Thôi được. Chúng ta sẽ tìm bọn trẻ, đúng như thế. - Viên cảnh sát
nói. - Nhưng nếu chúng đang ở Ai-len thì việc ấy sẽ khó khăn đấy.
Viên cảnh sát đi ra.
- Tôi rất mừng là ngài không đả động gì đến khoản tiền, ngài Pơ-đơn
ạ. - Ông Tâu-bi nói.
- Chúng ta phải tìm những đứa trẻ. Bây giờ việc đó là điều quan trọng.
- Tôi sẽ không ngủ yên cho đến lúc chúng ta tìm thấy chúng.
Sau đó viên cảnh sát gọi điện thoại cho cảnh sát ở Đu-blin. Ông nói
với cảnh sát ở Đu-blin về hai đứa trẻ bỏ bố dượng ra đi khỏi nước Anh và
yêu cầu họ giúp đỡ, tìm kiếm chúng.
https://thuviensach.vn
Viên cảnh sát quyết định phải đến điều tra ở trường học và nói chuyện
với những người láng giềng của ông Tâu-bi.
Vì vậy cảnh sát ở cả hai nước bắt đầu tìm kiếm Fin và Đơ-vơn.
Tất nhiên Fin không hề biết gì về chuyện ấy.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 7: Chúng Tôi Vào Thành Phố
Chúng tôi đi xuống phố. Ở đây có nhiều cửa hàng nhỏ. Tôi đứng lại
cạnh một cửa hàng có bán sữa và mua một bình.
- Em đói, anh Fin ạ.
- Chúng ta tìm một chỗ để ăn đã.
Phía bên kia đường phố, tôi trông thấy một nhà thờ. Chúng tôi băng
qua đường đi vào nhà thờ qua một chiếc cửa lớn. Tôi nhìn xung quanh, rẽ
về phía trái và thấy một chỗ ngồi. Đó là một nơi không sáng lắm.
- Bây giờ anh cho em ăn được rồi. - Tôi nói với Đơ-vơn. - Đây, em có
thể uống nửa bình sữa này.
Tôi mở túi xách lấy bánh mì, bơ và một ít thịt. "Bây giờ biết đi như thế
nào đây?" - Tôi tự hỏi.
Vì không có tiền nên chúng tôi không thể đi tàu hỏa được, vậy thì phải
tìm con đường cùng chạy theo hướng tàu hỏa. Tôi nhớ là có một con đường
như thế. Hồi nhỏ khi đi tàu hỏa ở đây, có lúc tôi thấy cả ba con đường chạy
cạnh nhau: Đường sắt, đường bộ và đường sông.
Tôi nhớ đến những điều ghi trong nhật ký:
"Chúng tôi rời khỏi tàu hỏa, lên một chiếc xe buýt lớn, đó là một chiếc
xe màu xanh".
https://thuviensach.vn
Kết thúc bữa ăn, chúng tôi rời nhà thờ. Chúng tôi đi dọc theo phố, đến
ngã tư. Trên một góc phố có ngôi nhà lớn. Có nhiều trẻ con trên phố. Thình
lình, một quả bóng lớn từ trên cao rơi xuống đúng vào đầu Đơ-vơn làm nó
ngã lăn ra đất.
Tôi đỡ Đơ-vơn dậy. Có một dấu tròn bẩn trên mặt nó. Nó không biết là
có nên khóc hay không. Và nó đã không khóc.
Tôi nhìn xung quanh và thấy một tốp con trai. Một đứa trong bọn, nhặt
quả bóng dưới đất lên, cắp vào nách, đi lại phía tôi.
- Đằng ấy có muốn đánh nhau không? - Cậu bé hỏi.
Tôi suy nghĩ một lát.
- Không. - Tôi lắc đầu.
- Nhưng quả bóng trúng vào đầu em gái đằng ấy. - Cậu bé nói.
- Ồ, tớ không nghĩ là các cậu muốn làm như vậy.
- Đúng thế!
- Vậy thì tại sao lại phải đánh nhau?
Cậu bé suy nghĩ một chút rồi mỉm cười:
- Ừ nhỉ. - Cậu chìa tay cho tôi: - Tớ là Pôn, đây là Trum-pét, Fin-bar,
Tô-ten, Ru-đơ-gơ, Ca-xây, Ju-xích, Flit và Pe-rây.
- Mình là Fin. - Tôi nói.
- Cậu từ đâu đến thế? - Pôn hỏi.
- Từ biển vào.
https://thuviensach.vn
- Cậu làm gì ở đó?
- Chúng tớ đi về miền Tây. - Tôi trả lời và nhìn về phía mặt trời lặn.
- Thế cậu có muốn đá bóng không? - Pôn hỏi.
- Có chứ! Nhưng các cậu phải bảo cho tớ biết đi về miền Tây như thế
nào cái đã!
- Được thôi, - Pôn nói. - Chúng mình có thể để cả em gái cậu cùng
chơi bóng được chứ?
- Nó không biết đá bóng đâu.
- Rồi cậu sẽ thấy. - Pôn nói.
Chúng tôi chạy vào một phố rộng, ít xe cộ qua lại. Bọn trẻ chơi bóng
trên con đường cạnh công viên.
- Xem này, em cậu có thể đứng ở đây chứ? Nó sẽ làm cột gôn đấy.
Tôi ngắm nghía, có ba đứa con gái nhỏ. Chúng ngồi trên những chiếc
áo khoác của bọn con trai, hai đứa ngồi ở phía cuối, một đứa ngồi ở phía
ngược lại.
- Đến đây Đơ-vơn. - Tôi dắt tay em gái.
Có một bé gái nhỏ đang ngồi trên chiếc áo khoác. Tóc nó đen sẫm.
- Đây là em tớ, Fi-ô-na, - Pôn giới thiệu. - Đây là em gái của Fin. - Nó
nói với em gái nó. Con bé đang ngậm tay trong miệng.
Tôi đặt quần áo xuống đất.
- Em ngồi xuống đây, Đơ-vơn nhé. Em là cột gôn mà.
https://thuviensach.vn
Tôi nghĩ rằng việc để mấy đứa con gái nhỏ làm cột gôn là một ý kiến
rất hay.
Tôi rất thích đá bóng. Tôi mải chơi đến nỗi quên cả những lo lắng của
chính mình.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 8: Gia Đình Chú Tôm
Tôi cảm thấy tiếc khi một người đàn bà xuất hiện trong khung cửa sổ.
Bà ta gọi to:
- Pôn ơi, về ăn tối đi!
- Vâng ạ.
- Nếu con không về, mẹ sẽ ra chỗ con đấy! - Bà nói và khép cửa sổ lại.
- Vâng ạ, chúng con về ngay đây.
Tôi ngán ngẩm:
- Thế là hết, chúng tớ phải đi thôi.
- Nhưng các cậu ăn tối ở đâu? - Pôn hỏi.
- Chúng tớ có thức ăn trong túi đây.
- Đấy không phải là bữa tối, - Pôn nói. - Hãy đi ăn với chúng tớ đi, mẹ
tớ không phản đối đâu.
Tôi suy nghĩ một lát và thấy thích các cậu ấy:
- Thế cũng được.
Tôi nhặt áo quần, cầm cả túi trên tay. Tôi dắt Đơ-vơn đi theo mấy cậu
bạn.
https://thuviensach.vn
- Mình đi đâu đây anh Fin? - Đơ-vơn hỏi.
- Anh em mình đi ăn tối với mấy bạn này.
- Thế lúc nào chúng ta đến chỗ bà ngoại?
- Tí nữa.
Khi cả bọn vào nhà, Pôn nói:
- Chào mẹ. Đây là Fin và em gái của bạn ấy. Các bạn ấy chưa ăn tối
đâu mẹ ạ.
Đó là một gian phòng rộng có trần cao. Giữa phòng kê một chiếc bàn
gỗ, mấy đứa trẻ đã ngồi quanh bàn.
Tôi nhìn mẹ Pôn. Cô là một phụ nữ còn trẻ.
- Các cháu ngồi xuống đi. - Cô bế Đơ-vơn và đặt nó lên ghế cạnh Fi-ôna.
Cô vào bếp và mang lên một liễn xúp. Cô múc ra đĩa và đặt lên bàn.
Món xúp này thật tuyệt! - Tôi nghĩ. Cứ như là đã được nếm thử.
Mẹ của Pôn không ngồi vào bàn. Cô nhìn lũ trẻ khắp lượt. Thật là
thoải mái giữa một gia đình như thế này.
Chúng tôi bắt đầu ăn bánh mì và mứt. Một lúc sau, cửa mở, một người
đàn ông bước vào.
Ngay lúc chú ấy bước vào phòng, bọn trẻ liền đứng dậy và xếp thành
một hàng ngang. - Người đàn ông đi dọc theo hàng, đưa mắt lướt qua
chúng, nói:
- Đứng cho nghiêm túc vào! Thế, được rồi. Bây giờ ăn đi!
https://thuviensach.vn
Chợt nhìn thấy Đơ-vơn, chú hỏi vợ:
- Cái gì thế này? Tôi đã nhặt được thêm hai đứa trẻ này từ sáng nay ấy
à? Giải thích cho tôi đi Mary!
- Thằng Pôn đưa chúng về đấy.
- Đây là Fin, thưa ba, - Pôn nói. - còn đây là em gái Đơ-vơn của bạn
ấy.
- Cháu là cậu con trai tóc đỏ đầu tiên trong nhà này đấy, trông rất
giống chú. - Chú nói và đưa tay về phía tôi. - Còn Đơ-vơn, cháu khỏe chứ?
- Các con đang ăn tối mà anh Tôm. - Cô vợ nói. - Anh không thể ăn
tối rồi hỏi chuyện được sao?
- Fin đến đây từ biển đấy ba ạ. - Pôn góp chuyện. - Lúc đang chơi
bóng, chúng con gặp bạn ấy.
- Thế ra cháu bơi qua biển đấy à, Fin? - Chú Tôm cười.
- Không phải đâu, - Pôn vội cải chính. - các bạn ấy đi tàu thủy đấy.
- Cháu hãy kể về bố mẹ của cháu cho chú nghe đi.
Tôi chăm chú nhìn chú Tôm. Tôi nghĩ, chú là một người tốt. Những
đứa con rất giống cha. Lúc này chúng đang ngồi quanh chú. Gia đình này
thật đầm ấm - Tôi nghĩ thế.
- Cha mẹ cháu chết cả rồi ạ. - Tôi rụt rè nói.
- Ôi! Thế là các cháu đi lang thang trên đường phố à? - Chú Tôm áy
náy hỏi.
- Vâng ạ. Chúng cháu phải đi bộ vì không còn đủ tiền để mua vé tàu.
https://thuviensach.vn
- Chúng cháu đi đến chỗ bà ngoại. - Đơ-vơn nói.
- Thế hả?... Thôi nhé, bây giờ các cháu ăn đi đã, đừng nói chuyện nữa.
Chẳng mấy lúc chú Tôm đã ăn xong. Chú nói:
- Tốt rồi! Bây giờ các con đi chơi đi. Ba sẽ gặp lại các con!
Mấy đứa trẻ chạy đi chơi và chú Tôm khép cửa lại. Chú bế Đơ-vơn và
ngồi lên một chiếc ghế:
- Đơ-vơn này, thế là cháu sẽ đến chỗ bà ngoại của cháu đấy?
- Vâng ạ. - Nó trả lời. - Bà ngoại cháu tốt lắm.
- Các cháu bỏ nhà trốn đi hả Fin?
- Chúng cháu chạy khỏi dượng Tâu-bi.
- Dượng Tâu-bi là ai vậy?
- Dượng ấy lấy mẹ cháu sau khi ba cháu mất.
- Thế bà ngoại các cháu ở đâu?
- Dạ, ở một nơi nào đó trên đất Ai-len này. Cháu nhớ là xe buýt đưa
chúng cháu đến đó. Hồi chúng cháu còn bé tí ấy.
- Cháu có biết dượng Tâu-bi là người giám hộ hợp pháp của các cháu
và có thể ông ta sẽ bắt các cháu trở lại không?
- Nếu ông ấy bắt chúng cháu về, cháu sẽ lại trốn nữa! - Tôi nói quả
quyết.
- Dượng Tâu-bi hay đánh anh Fin lắm. - Đơ-vơn nói thêm.
https://thuviensach.vn
- Chú biết. Các cháu có biết điều gì sẽ xảy ra không? Cảnh sát nước
Anh đã gọi điện báo cho cảnh sát ở đây và họ sẽ bắt các cháu trở lại.
- Cháu không nghĩ là dượng Tâu-bi làm việc đó, - Tôi nói. - Ông ấy
không yêu chúng cháu.
Chú Tôm nhìn cô Ma-ry. Đôi mắt cô buồn buồn.
- Chúng cháu sẽ đi đến chỗ bà ngoại. - Tôi khẳng định.
Cô Ma-ry nói:
- Anh Tôm, các cháu không thể ở lại đây với chúng ta ít hôm sao?
Cháu gái này bé quá, nếu đi vậy sẽ khó cho cháu lắm.
- Hai anh em chúng nó đi với nhau mà. - Chú Tôm nói. - Có thể là
chúng sẽ gặp đựợc bà ngoại, chúng phải cố thôi. À, Ma-ry này, em lấy thêm
thức ăn vào túi cho chúng nhé.
- Các cháu sẽ đi với chú, Fin ạ. Chú nghĩ là chú có thể giúp các cháu.
Chú biết có người thường đi chơi về miền Tây vào ngày thứ sáu hàng tuần.
https://thuviensach.vn
ĐI TÌM BÀ NGOẠI
Walter Macken
www.dtv-ebook.com
Chương 9: Thám Tử Mai-Cơn
Một người đàn ông dong dỏng cao, không mặc áo khoác ngoài và để
đầu trần đang đi trên đường phố. Đó là thám tử Mai-cơn, có nhiệm vụ đi
tìm những đứa trẻ. Ông đã nói chuyện với mọi người trên tàu thủy và trên
tàu hỏa. Ông cũng đã nói chuyện với người soát vé trông thấy hai đứa trẻ:
một đứa con trai tóc đỏ và một đứa con gái không có vé đi tàu. Ông ta còn
gặp cả người chủ hiệu mà ở đó Fin đã mua sữa.
Ông Mai-cơn dừng lại trên đường nhìn đám trẻ đá bóng:
- Này cháu ơi! - Ông gọi cậu bé lớn nhất bọn. - Đến đây chú hỏi một
chút!
- Chú gọi cháu à? - Pôn hỏi.
- Ừ. Chú muốn nói chuyện với cháu.
Pôn ngẫm nghĩ và đi về phía ông ta. Mai-cơn hỏi về hai đứa trẻ nhưng
cậu ta không nói gì.
Thám tử Mai-cơn gọi điện thoại.
- Ông là một thám tử giỏi nhỉ? - Viên thanh tra mỉa mai hỏi. - Ông
không thể tìm được hai đứa trẻ trên một đất nước nhỏ bé như thế này à?
Mai-cơn nhún vai:
- Ồ, điều đó không dễ lắm đâu, thưa ngài thanh tra. Cậu bé đã lên tàu
thủy ngay trước mũi các ngài, vượt biển và rời khỏi tàu trước khi các ngài
https://thuviensach.vn
báo với chúng tôi về nó. Tôi chắc rằng chúng nó không phải là bọn ăn cắp Chúng đã đi từ nhà của chúng kia mà.
- Tôi cũng cho là những đứa trẻ đó không mang theo gì cả. - Viên
thanh tra nói. - Ông Tâu-bi không hề tin tưởng chúng đến mức có thể giao
cho chúng tài sản của mình.
- Thế thì ngài có thể nói gì với tôi về ông Tâu-bi?
- Tôi nghĩ, ông ta yêu chúng. Ông ta đã khóc vì chúng. Những người
láng giềng nói tốt về ông ấy. Họ bảo, ông ấy là một tay đàn ông vui tính.
- Vậy tại sao bọn trẻ lại chạy trốn ông ta?
- Fin là một cậu bé hiếu động, thích mạo hiểm và nó là kẻ quyết định
mọi chuyện. Những người láng giềng cho biết nó là một cậu bé tốt, học ở
trường cũng tốt. Ông Tâu-bi cho rằng sự ra đi của chúng là do dòng máu
bẩm sinh của người Ai-len trong chúng quyết định. Bây giờ thì ông phải
tìm chúng, ông Mai-cơn ạ. Ông Tâu-bi muốn đến đây để chính mắt mình
trông thấy hai đứa trẻ. Ông ta yêu cầu sự giúp đỡ của báo chí.
- Ôi, không thể được!
Đi tìm bà ngoại
- Phải được! - Viên thanh tra khẳng định. - Ông phải tìm cho được bọn
chúng và nhanh chóng đưa chúng trở về, nếu không, chắc chắn ông sẽ
không tránh khỏi những điều phiền phức.
Ông Mai-cơn báo cáo với viên thanh tra tất cả những gì ông đã làm.
Rồi chợt hỏi:
- Nhưng việc hai đứa trẻ bỏ nhà để đi tìm bà ngoại chúng thì có gì
quan trọng đến thế?
https://thuviensach.vn
- Ông Tâu-bi muốn tìm chúng trở về. Chúng ta không rõ lý do. Nhiệm
vụ của chúng ta là phải tìm chúng.
- Thế bà ngoại của chúng sống ở đâu? Nếu chúng đến với bà ngoại thì
chúng ta có thể chờ chúng ở đấy được chứ?
- Không thể chờ được đâu. - Viên thanh tra giảng giải. - Ở Ai-len này
bọn trẻ cũng sẽ được sự bảo trợ công khai của Tòa án như ở nước Anh vậy.
Nếu bọn trẻ tìm được bà ngoại chúng, chắc chắn bà ấy sẽ giữ chúng ở lại
đó. Và, lúc ấy, ông sẽ gặp phải những điều phiền phức khác, ông Mai-cơn
ạ. Ông Tâu-bi không biết bà ngoại chúng sống ở đâu, chỉ...
 





